12/12/12

Gã Ngồi Trệt Nhặt Thơ

Với Phan Văn Quang, càng đắm sâu vào hồi ức dĩ vãng bao nhiêu thơ càng rung động bấy nhiêu. Làng quê xưa cũ là không gian thơ chủ yếu của Quang. Cái giọng hoài niệm, bâng khuâng, có chút nuối tiếc ngậm ngùi cứ trở đi trở lại trong thơ Quang. Gã cứ mê say với cũ xưa, xa ngái

Về quê ở giữa triền sông cũ
Mây nước xanh trong bãi đất bồi
Con dế rong chơi lòng cỏ hát
Một làn sương mỏng ngậm đầu môi.


Rồi:

Đầu quê ngồi trệt nơi triền cỏ
Thở chút hương đồng gió heo may…

 Tuổi đã gần lục tuần, thế mà cái gã chân đất, đầu trần làm thơ ấy vẫn nao lòng thương mến về tuổi học trò đã qua rất lâu của mình. Thử hỏi, còn mấy người như gã, giữa thời bùng nổ thông tin này còn tơ tưởng tới:

Con ve gạo bài râm ran mặt phố
Áo trắng thong dong mỗi sớm đi về
(Con đường bằng lăng tím).

Kẻ si tình cũng là người ân tình, ấy là gã. Quang ôm bọc quá khứ thật nhiều. Nhiều đến mức ta có cảm giác, với gã, thời gian ít chuyển động vô cùng; thời gian còn đọng lại với những

Cau khô ghép miếng trầu tươi
Quệt vôi ngậm thắm chiều rơi mặc chiều

Cánh buồm cứa gió luồng xa
neo lưng néo chặt phôi pha lững lờ…

Và, với những người đã khuất, từ một nhà thơ trẻ bạc mệnh đến em gái của mình Quang có những câu thơ ứa lệ. Nhớ Nguyễn Tiến Đạt, tác giả câu thơ

Vô vi thì buồn…viết thì sợ…
Trời rộng đành nâng chén ngang mày,

Quang viết:

Một ly cụng đêm sâu
Ngang mày - Đừng nhăn mặt
Ai còn và ai mất
Đất chờ người bao dung
(Ly cuối cùng nhà thơ Nguyễn Tiến Đạt).

Với em gái đã thành người thiên cổ, Quang có những cảm nhận riêng:
Trong chiếc áo bằng vỏ cây
Người đàn bà tận tuỵ ngủ yên
Buông thỏng tay
Để lại những vô cùng…
(Phút cuối)

Phan Văn Quang chưa có mấy đổi thay trong bút pháp thơ. Tuy đây đó có chút vùng vẫy, ngang dọc nhưng ấn tượng để lại cho người đọc có lẽ vẫn là những bài thơ đẫm chất hoài niệm chân chất truyền thống, kiểu như:
Rượu làng uống với bạn thơ
Mùa nay hong chút dại khờ xa xăm
(Uống rượu ở làng).

Hay:
Em núp phố rộng như đời lãng
Rét ngọt lưng chừng giữa giêng hai
(Hẹn xuân)

Gã ngồi trệt nhặt thơ ấy tuồng như rất thấm thía điều đó, gào rống lên để làm chi, cứ chân thật da diết với mình, với người may ra còn nhặt được đôi câu thơ tình nghĩa. Bởi, cái gì cũng có giới hạn của nó. Giới hạn như gã đã ngẫm ra rằng:

Giới hạn đất là biển
Giới hạn biển là bờ
Vượt qua bờ là sóng
Sóng ôm nhầm nỗi đau
Giới hạn anh và em
Thời gian ngoài khung cửa
Hoài công chờ ai nữa
Tuổi già cầm trên tay

Vâng, tuổi già cầm trên tay rồi nhưng gã vẫn còn đắm đuối với thơ lắm. Biết đâu, trong chặng cuối cuộc đời gã sẽ nhặt được những hạt thơ chắc mẩy. Biết đâu đấy, Quang nhỉ,

Cuối năm nhen bếp lửa hừng
Chồi non đỏ tía lộc vừng hửng duyên…
                                                                                                                           
Nguyễn Hữu Quý giới thiệu và chọn thơ
(nguyenhuuquy.vnweblogs.com)


GỌI MÙA BÔNG TÍM

Lục bình bông tím cầm tay
Đến miền sông nước cuối ngày rưng rưng

Phù sa lưng bến ngập ngừng
Chìa môi hứng cả một vùng sương mưa
Đợi hoài lắng nhịp chèo đưa
Vật vờ con nước theo mùa dửng dưng

Trên đầu tóc muối dắt lưng
Lòng vương chút lửa bập bùng tro than
Sưởi chiều ướm lạnh đêm ngang
Để cho chăn chiếu bẽ bàng tháng năm

Bến sông trải cỏ ta nằm
Hiu hắt chiếc bóng chống cằm gió ru
Trái tim mách bảo mịt mù
Co chân trốn nẻo gật gù vây quanh

Gọi mùa bông tím lan nhanh
Bức tranh thuỷ mặc lưu hành qua sông.

MẢNH TRĂNG QUA MÙA LŨ

Vẫn sắc màu loáng bạc
Mảnh trăng ngoi mặt nước ao làng
Con nước rút mặt trời chưa ấm rể
Trái xanh buông từng nhịp điểm thời gian
Đất nẩu lòng chênh dáng mẹ gian nan
Thân chuối úng nghiêng chiều quê lạc gió
Phù sa núi phủ bạc đầu ngọn cỏ
Bàn chân trần nứt nẻ dấu bùn non
Đời làng và khúc sông con
Đêm mờ ảo lay ngọn đèn leo lắt
Chiếc lá - mẩu trăng vàng mẹ nhặt
Ngọn tre buồn lẳng lặng giữa đêm riêng
Vẫn bền lòng bầu bạn hàn huyên
Mưa chuyển nắng xanh câu Kiều mẹ hát
Rồi sẽ đến những mùa vàng hẹn gặt
Cây trong vườn căng mật ngọt đầu xuân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Mẹo Comment Chèn Emoticons
:))
:D
:p
:)
:(
:-o
:-*
=))
:((
:-?
:-h
~o)
@};-
>:D<
[-X
=D>
*-:)
:">
X(
:@)

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang