2/2/15

Nỗi buồn đang nhấm lòng ta


thơ NGUYỄN ĐỨC TIÊN


Mỗi sáng về caphê Không Tên
Bàn ghế phẵng lì không tí bụi
Chậu xương rồng ngồi nhìn tha thủi
Và tôi một mình ngồi ngóng chờ ai

Có nỗi buồn đã mọc thành gai
Những chiều hẹn nhau Đồng Soi ngóng đợi
Chiếc ghế trống ...Bây giờ xa vời vợi
Chạm vào lòng lạnh ...Gió bấc về

Chuyện hợp tan là chuyện học trò
Đâu phải tuổi đôi mươi mười tám
Người ra đi mà không hò hẹn
Có quay về câu hỏi cứ bơ vơ ...

Phan Văn Quang - Nguyễn Văn Dùng


Lại một chiều ta ngồi thẩn thơ
Uống ly bia đắng ngắt
Khi men ngấm lòng ta ruột thắt
Cứ ngỡ như chia từng chia xa

Khi ta muốn lòng mình phôi pha
Là lúc ta buồn nỗi buồn da diết
Người ở phương trời nao có biết
Nỗi buồn đang nhấm lòng ta..
-->Đọc thêm...

1/2/15

Nhấm với nỗi buồn



                          Đức Tiên
                         ( Cho Q...)
            

Đến tuổi này mày lại ra đi
Đời vô định bây giờ mới hiểu
Hành trang có gì ,mày là thi sĩ
Chỉ biết làm thơ ca ngợi cuộc đời...

Mày bỏ giữa chừng những cuộc chơi
Nợ  áo cơm bao đời vẫn thế .
Chốn đất lạ mưu sinh đâu dễ
Cái hào hoa, lãng tử như mày

Ước mơ gì khi đã trắng tay
Thân chuối oải mầm non mới nhú
Vắt kiệt sức cho chồi xanh bén nụ
Thế thôi cũng một kiếp người

Nâng chén cụng ly chỉ thiếu một thôi
Sao trống vắng đến thắt gan thắt ruột
Mày bỏ giữa chừng bao mơ ước...
Chặng cuối đời mày sẽ ra sao !

Chiều nay buồn tao với... mình tao
Biết gọi ai, gọi ai vơi tẻ nhạt
Chỉ còn gió thổi về hoang tịch
Tao nhấm nỗi buồn tao với ...mình tao !

(24/11/2014)
-->Đọc thêm...
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang