thơ NGUYỄN ĐỨC TIÊN
Mỗi sáng về caphê Không Tên
Bàn ghế phẵng lì không tí bụi
Chậu xương rồng ngồi nhìn tha thủi
Và tôi một mình ngồi ngóng chờ ai
Có nỗi buồn đã mọc thành gai
Những chiều hẹn nhau Đồng Soi ngóng đợi
Chiếc ghế trống ...Bây giờ xa vời vợi
Chạm vào lòng lạnh ...Gió bấc về
Chuyện hợp tan là chuyện học trò
Đâu phải tuổi đôi mươi mười tám
Người ra đi mà không hò hẹn
Có quay về câu hỏi cứ bơ vơ ...
![]() |
| Phan Văn Quang - Nguyễn Văn Dùng |
Lại một chiều ta ngồi thẩn thơ
Uống ly bia đắng ngắt
Khi men ngấm lòng ta ruột thắt
Cứ ngỡ như chia từng chia xa
Khi ta muốn lòng mình phôi pha
Là lúc ta buồn nỗi buồn da diết
Người ở phương trời nao có biết
Nỗi buồn đang nhấm lòng ta..
