2/2/15

Nỗi buồn đang nhấm lòng ta


thơ NGUYỄN ĐỨC TIÊN


Mỗi sáng về caphê Không Tên
Bàn ghế phẵng lì không tí bụi
Chậu xương rồng ngồi nhìn tha thủi
Và tôi một mình ngồi ngóng chờ ai

Có nỗi buồn đã mọc thành gai
Những chiều hẹn nhau Đồng Soi ngóng đợi
Chiếc ghế trống ...Bây giờ xa vời vợi
Chạm vào lòng lạnh ...Gió bấc về

Chuyện hợp tan là chuyện học trò
Đâu phải tuổi đôi mươi mười tám
Người ra đi mà không hò hẹn
Có quay về câu hỏi cứ bơ vơ ...

Phan Văn Quang - Nguyễn Văn Dùng


Lại một chiều ta ngồi thẩn thơ
Uống ly bia đắng ngắt
Khi men ngấm lòng ta ruột thắt
Cứ ngỡ như chia từng chia xa

Khi ta muốn lòng mình phôi pha
Là lúc ta buồn nỗi buồn da diết
Người ở phương trời nao có biết
Nỗi buồn đang nhấm lòng ta..
-->Đọc thêm...

1/2/15

Nhấm với nỗi buồn



                          Đức Tiên
                         ( Cho Q...)
            

Đến tuổi này mày lại ra đi
Đời vô định bây giờ mới hiểu
Hành trang có gì ,mày là thi sĩ
Chỉ biết làm thơ ca ngợi cuộc đời...

Mày bỏ giữa chừng những cuộc chơi
Nợ  áo cơm bao đời vẫn thế .
Chốn đất lạ mưu sinh đâu dễ
Cái hào hoa, lãng tử như mày

Ước mơ gì khi đã trắng tay
Thân chuối oải mầm non mới nhú
Vắt kiệt sức cho chồi xanh bén nụ
Thế thôi cũng một kiếp người

Nâng chén cụng ly chỉ thiếu một thôi
Sao trống vắng đến thắt gan thắt ruột
Mày bỏ giữa chừng bao mơ ước...
Chặng cuối đời mày sẽ ra sao !

Chiều nay buồn tao với... mình tao
Biết gọi ai, gọi ai vơi tẻ nhạt
Chỉ còn gió thổi về hoang tịch
Tao nhấm nỗi buồn tao với ...mình tao !

(24/11/2014)
-->Đọc thêm...

27/1/15

GIỌNG NÓI

GIỌNG NÓI


Giọng nói đầu kia dường trẻ mãi
Nước dừa uống phải đất phương nam
Mía lau gặp hạn đường thêm mật
Lòng ta cục mịch quá lâu năm

Tiếng cười pha lẫn niềm vui ấy
Truyền thẳng hồn nghe được mấy giây
Đêm qua khó ngủ nằm thao thức
Đừng như anh nhé sẽ hao gầy

Nói cho em rõ xin chầm chậm
Qua cầu mấy nhịp đã hụt hơi
Miền Trung ơi hởi đem lòng nhớ
Mưa lụt nhiều phen mặc áo tơi

Thương ai lưu lạc phương trời mở
Áo mới nơi này em lại may
Duổi tóc hong vàng năm tháng đợi
Hái lộc đầu năm tay trong tay

Hẹn xuân cùng ai qua giọng nói
Thật thà như đếm ở quê xa
Gói trong thơm thảo hương ngày Tết
Bọc nhung kỷ niệm của ngày qua.

-->Đọc thêm...

25/1/15

TIẾP LỬA MÙA ĐÔNG




















Không thương thì thôi làm răng anh ghét được
Tội tình chi mà  trốn cả mùa đông
Anh cũng hiểu từ khi cơn bão rớt
Dội xuống lòng tím ngắt bởi cơn giông


Thương nhau rồi...ghét có được gì  không
Da diết quá  phương trời kia vời vợi
Anh ngây người - vòng  thời gian chờ đợi
Bàn tay mềm chuyền tiếp lửa mùa đông


Tháng chạp mưa - nhiều con gái sang sông
Ta luống tuổi buộc lòng nhau phải tiển

Tiển lạnh giá mùa đông - Mùa Xuân dâng hiến
Ngời ngời lộc biếc giữa lòng nhau
-->Đọc thêm...

23/1/15

THƠ VUI CHOÁN GHẾ CÔNG VIÊN


Hôm qua anh quá thật thà
Nghe như thoang thoảng ông già dỡ hơi
Lang thang cho lắm đất trời
Đến đây sao cứ đứng ngồi không yên
Nằm nghiêng thì thấy chênh vênh
Lại quay nằm ngửa bồng bềnh mây bay
Mẹ cha cho được đôi tay
Để ôm thành ghế loay hoay đợi người


-->Đọc thêm...

21/1/15

CÂU HỎI


Ghế đá công viên hôm nay vắng người
Dòng sông đã trong hơn
Không thấy đám lục bình nhởn nhơ
Có tiếng thuyền máy trên sông
Hai bờ thiếu cánh bèo dạt - thầm hỏi nó về đâu ?
Đừng nói chúng ta không hẹn hò
Câu thơ neo tình không còn một phía
Khoảng cách địa lý đã qua
Khoảng cách thời gian chỉ là ước lệ
Cứ chờ đợi và giận hờn
Ngày lại ngày dài thêm
Lục bình chiều kia ngã ngớn nón úp mặt vào lòng
Con nước ròng đơn lẻ
Chiếc lá thành dấu hỏi - cái móc câu
Như muốn níu thành bạn thành đôi...
..
Ghế đá mới có người ngồi
Cô gái áo đỏ
Anh ngoảnh mặt nhìn và cười
Thủy triều cao vẫn con nước ròng
Đám lục bình sẽ trổ bông đâu đó và trở lại
Khi chiếc ghế đá không còn trống nửa
Chúng mình sẽ ra sao ?


-->Đọc thêm...

20/1/15

KHI NHỮNG CƠN MƯA BIẾT BUỒN


Có cánh đồng không muốn những cơn mưa
Dấu đắng chát qua từng ngày lại nếm
Niềm vui bốc hơi - khi mặt trời đến
Giọt nước lăn nghe mặn nhạt bờ môi
Lưng áo thô thấm bởi mồ hôi
Váng vất nắng, chai sần bao thớ vải
Mưa nắng thất thường- cong người đày ải
Chong mắt chờ hạt ngọc biển khơi
Mưa - những cánh đồng muối chơi vơi
Chén cơm hất , đất trời nhiểm cặn
Giông và gió - xát lòng nhau vị mặn
Ngập cánh đồng bổi hổi cơn mưa
Chuyện một đời gom nắng dội ban trưa
Muối cứ mặn trắng ngời môi kết tủa
Long lanh hạt - mắt tình yêu đôi lứa
Đong thời gian khô háp những bàn tay
Những ruộng đồng ngập nước chiều nay
Nhiểu cánh cò úa phơi mùa gặt nắng
Câu thơ rơi chân trời xa vắng
Mưa - loi ngoi từng hạt muối vàng.



-->Đọc thêm...
Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang